THẾ HỆ DÂU TÂY

Đây là 1 bài viral trên mxh Singapore do chính người Singapore viết. Nhưng với cư dân đô thị tại SG và HN thì chắc cũng nhiều điểm tương đồng.

Có phải chỉ mình tôi thấy vậy không, hay hòn đảo này đang bắt đầu giống như một cái nồi áp suất khổng lồ được bật điều hoà?

Nhìn quanh bạn bè mình, và thật lòng mà nói, “Giấc mơ Singapore” đang dần giống như một sự sụp đổ tinh thần tập thể được ngụy trang dưới cái tên “văn hoá cày cuốc”.

Chúng ta dành 25 năm đầu đời cắm đầu vào thi cử chỉ để lấy một tấm bằng đủ điều kiện cho một công việc 9 giờ sáng – 6 giờ tối (thực tế là 9-9).

Ngồi trong văn phòng dưới ánh đèn huỳnh quang, lướt PropertyGuru (trang môi giới dịch bđs) và mơ về một căn BTO (nhà ở xã hội đặt trước xây sau) mà phải 5 năm nữa mới có thể sở hữu.

Chúng ta bị ám ảnh bởi việc “nâng cấp”: nâng HDB (nhà ở xã hội) lên condo (chung cư cao cấp tư nhân), nâng xe sedan Nhật lên xe châu Âu, nâng chức danh từ Manager lên Senior Associate Director… trong sự trống rỗng.

Nhưng để làm gì? Chúng ta “giàu” trên giấy tờ, nhưng nghèo thời gian và kiệt quệ tâm hồn. Hộ chiếu thì mạnh nhất thế giới, nhưng lại chỉ dùng để đi Johor Bahru (thành phố Malaysia sát biên giới) mua đồ rẻ hoặc sang Tokyo chụp lại đúng 10 kiểu ảnh mà trên Instagram ai cũng có.

Xã hội dần trở thành những con người “giao dịch”. Mọi thứ đều có ROI (tỉ suất lợi nhuận trên vốn bỏ ra). Ngay cả tình bạn cũng giống như những buổi networking — nếu bạn không giúp tôi leo thang, vậy thì gặp nhau uống ly coffee đó để làm gì?

Còn chưa kể đến cái “hình ảnh cuộc sống hoàn hảo”. Chúng ta sợ mất mặt đến mức thà chịu khổ trong một công việc lương cao nhưng ghét cay ghét đắng, còn hơn là chấp nhận giảm lương để sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Chúng ta ném tuổi thơ cho các trung tâm enrichment (các lớp học thêm), và giao những năm tháng cuối đời cho người giúp việc, tất cả chỉ để tiếp tục nuôi một nền GDP dường như không quan tâm liệu chúng ta có thật sự hạnh phúc hay không.

Có lẽ “thế hệ dâu tây” (nhìn thì đẹp nhưng dễ dập nát như trái dâu tây – cách nói phổ biến của người Hoa) lại đúng.

Có lẽ kế hoạch cuối cùng không phải là cày nhiều hơn, mà là dừng lại và tự hỏi: một căn hộ 5 phòng ở Punggol không đáng để đánh đổi cả đời với stress, rụng tóc và kiệt sức mãn tính.

Chúng ta đang thắng cuộc đua, nhưng rồi nhận ra, phần thưởng chỉ là thêm một vòng lặp nữa. Tôi mệt rồi…!!!

Leave a Comment