Chúng ta được dạy phải tử tế, phải bao dung, phải luôn mỉm cười. Chúng ta đeo lên mình những chiếc mặt nạ “thánh thiện” và cố gắng đẩy tất cả sự giận dữ, ghen tị, dục vọng vào một góc tối sâu thẳm của tâm hồn.
Nhưng bạn có biết không? Càng đè nén bóng tối, nó càng trở nên độc hại.
Đừng cố gắng trở thành một người tốt. Hãy cố gắng trở thành một người trọn vẹn. Trọn vẹn nghĩa là bao gồm cả ánh sáng và bóng tối.
Khi bạn phủ nhận cơn giận, nó không biến mất. Nó chỉ chuyển hóa thành sự cay nghiệt ngầm, thành những chứng bệnh tâm lý, hoặc một ngày nào đó nó sẽ nổ tung và hủy diệt bạn
Bóng tối không phải là kẻ thù. Nó chỉ là phần năng lượng chưa được thấu hiểu. Cơn giận là một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Sự buồn bã là một chiều sâu của tâm hồn. Nếu bạn chối bỏ chúng, bạn đang tự cắt bỏ đi những phần sống động của chính mình. Bạn trở nên nhạt nhẽo, giả tạo và đầy rẫy sự mâu thuẫn bên trong.
Hãy thử một cách sống khác
Khi cơn giận đến, đừng ngăn nó lại. Hãy quan sát nó. Hãy để nó đi qua cơ thể bạn như một cơn bão.
Khi nỗi buồn ập đến, hãy ôm lấy nó. Đừng vội vàng tìm niềm vui giả tạo để khỏa lấp.
Chỉ khi bạn dám đối diện với con quỷ bên trong mình, con quỷ đó mới biến thành thiên thần. Ánh sáng của sự Tỉnh thức không đến từ việc tưởng tượng ra những vầng hào quang, mà đến từ việc soi rọi vào tận cùng những góc khuất u tối nhất của bản ngã.
Bạn không cần phải hoàn hảo. Hãy cứ là một con người đầy khiếm khuyết nhưng sống động. Khi bạn chấp nhận bóng tối, bạn không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa. Bạn trở nên tự do, vì bạn không còn gì để che giấu.
Đừng làm một bông hoa nhựa luôn tươi cười nhưng vô hồn. Hãy làm một bông hoa thật, có lúc rạng rỡ dưới nắng, có lúc rũ héo trong mưa, nhưng luôn THẬT.