Tự hứa trong năm mới.

1. Sức khỏe là trách nhiệm, không phải sự lựa chọn:
Đừng đợi đến lúc nằm trên g/i.ư.ờ.n.g b/ệ.n.h mới thấy chiếc giường ấy đắt đỏ thế nào. Tôi giữ mình khỏe không phải để chứng minh mình dẻo dai, mà để không trở thành g:ánh n:ặng cho người thân. Ăn lành, ngủ đủ, đi bộ mỗi ngày – đó là cách tôi thực hiện mỗi ngày.
2. Luôn hỏi tại sao:
Mỗi khi bắt tay vào công việc, tôi sẽ luôn tự hỏi: “Làm việc này để làm gì?”. Chúng ta thường làm việc theo quán tính mà thiếu cân nhắc về hiệu quả. Năm nay, tôi học cách từ chối những việc “trông có vẻ hay” nhưng không đưa mình đi đến đâu cả.
3. Chi tiêu hợp lý:
Tiền bạc là phương tiện, không phải l/i.ề.u t:huốc giảm đau. Tôi không mua sắm chỉ vì để bằng bạn bằng bè. Khi tài chính vững vàng, tâm hồn mới có chỗ để thảnh thơi.
4. Gia đình là mục tiêu quan trọng nhất:
Công việc m/ấ.t đi có thể tìm lại, nhưng cha mẹ già đi và tuổi thơ của con cái thì không bao giờ quay lại. Tôi chọn có mặt trọn vẹn trong những khi đoàn tụ, những cuộc gọi, vì biết rằng đó là những khoảnh khắc hữu hạn.
5. Dùng công nghệ để tự do, không phải để nô lệ:
Tôi học AI, học công nghệ mới để không bị bỏ lại, để làm chủ công cụ. Nhưng tôi dứt khoát không để màn hình kiểm soát cảm xúc của mình. Công nghệ là để phục vụ cuộc sống, không phải để thay thế cuộc sống.
6. Nói thật, nhưng nói khẽ:
Sự thẳng thắn không đi kèm với sự t:hô l/ỗ. Tôi học cách nói sự thật với lòng trắc ẩn. Có những lời đúng, nhưng nếu nói ra làm t:ổn t:hương người khác không cần thiết, tôi chọn im lặng.
7. Mạnh dạn buông những đôi giày chật:
Những mối quan hệ khiến mình phải gồng, phải diễn, phải mệt mỏi… tôi sẽ nhẹ nhàng đặt xuống. Cuộc đời ngắn lắm, hãy dành năng lượng cho những người mà khi ở bên họ, ta được là chính mình thoải mái nhất.
8. Sống giữa thiên nhiên:
Không l/i.ề.u t:huốc nào tốt bằng nắng sớm, cây xanh và không khí trong sạch. Tôi dành thời gian để ngắm một bông hoa nở, đi dạo dưới hàng cây. Đó là lúc tôi sạc lại năng lượng cho mình.
9. Chấp nhận những nốt trầm:
Cuộc đời không phải biểu đồ đi lên thẳng đứng. Có năm tăng trưởng, phải có năm tích lũy. Tôi chấp nhận những lúc đi chậm, những lúc chững lại như một phần tất yếu của cuộc đời. Đi chậm để đi đúng, còn hơn chạy nhanh mà lạc đường.
10. Thương mình sau những năm tháng thương người:
Tử tế với thế giới là điều tốt, nhưng đừng khắc nghiệt với bản thân. Cho đi mà c/ạ.n k/i.ệ.t thì không ai nhận được gì trọn vẹn. Tôi học cách tự chăm sóc mình trước, để sự cho đi của mình là một dòng chảy tự nhiên, chứ không phải sự hy sinh mệt mỏi.
Năm mới, mong chúng ta đều bớt gồng gánh những áp lực vô hình.
Sống sâu hơn, cười nhiều hơn và bình an hơn.

Leave a Comment