Đàn ông thực sự muốn gì?

Hì hì mong nhận được cmt của các anh chị em :)))

Đi sâu xuống dưới từng lớp hành vi của đàn ông sẽ thấy những thứ bên ngoài nhiều khi chỉ là phương tiện để người đàn ông chạm tới vài cảm giác căn bản bên trong như: mình có giá trị, mình có năng lực, mình được tôn trọng, mình có tự do, mình thuộc về đâu đó, và mình được phép là chính mình mà không phải liên tục chứng minh.
Tiền có thể cho họ cảm giác năng lực và tự do, quyền lực cho cảm giác mình có ảnh hưởng, tình dục cho cảm giác mình còn hấp dẫn và được khao khát, thành tích cho cảm giác mình đáng giá; thế nên nếu nhìn ở tầng hành vi thì đàn ông muốn rất nhiều thứ, nhìn sâu hơn lại thấy nhiều con đường khác nhau đang cùng chạy về vài nhu cầu rất con người.

Từ rất nhỏ, nhiều bé trai đã nhận được kiểu giáo dục này: ngã thì đứng dậy, đau cũng đừng khóc, phải mạnh, phải tự lo được, phải bảo vệ người khác, lớn lên phải có sự nghiệp, phải kiếm tiền, phải thành công, rồi chính xã hội lại rất ít khi hỏi một người đàn ông rằng anh đang sợ điều gì, đang cô đơn ở đâu, có lúc nào mệt đến mức không muốn gồng nữa không. Cậu bé học rất sớm rằng giá trị của mình gắn với năng lực thực hiện, rồi lớn lên thành người đàn ông có thể kể rất rõ mình đang giải quyết dự án nào nhưng không biết gọi tên cảm xúc đang diễn ra trong ngực; có thể chịu áp lực tài chính rất lớn nhưng lại lúng túng trước câu “anh đang buồn à?”, bởi hệ thần kinh đã quen biến bất an thành hành động, biến tổn thương thành im lặng, biến cảm giác bất lực thành giận dữ, biến nhu cầu được yêu thành nhu cầu được công nhận. Đây cũng là lý do một người đàn ông đôi khi không nói “anh đang sợ mình không đủ tốt”, anh làm việc thêm 5 tiếng; không nói “anh đang cần được gần gũi”, anh tìm đến tình dục; không nói “anh cảm thấy mình không được coi trọng”, anh nổi nóng khi bị phản bác. Hành vi bên ngoài rất dễ bị nhìn thành bản chất, trong khi phía dưới thường là hệ thần kinh đang cố bảo vệ một phần mong manh mà từ lâu anh ta đã học phải giấu đi.

Và có một nhu cầu ở đàn ông thường bị xem nhẹ: được tôn trọng. Tôn trọng ở đây không phải người phụ nữ phải phục tùng, càng không phải nuông chiều cái tôi hay im lặng trước điều sai; một người đàn ông trưởng thành cũng phải chịu trách nhiệm, biết lắng nghe, biết sửa sai và tôn trọng người khác ngang với mình. Nhưng nếu nhìn tâm lý sâu hơn sẽ thấy cảm giác được nhìn nhận về năng lực, ý chí và đóng góp thường có trọng lượng rất lớn đối với nhiều đàn ông, bởi phần lớn bản sắc nam giới được xã hội xây quanh câu hỏi “anh làm được gì?”. Một người có thể chịu được rất nhiều vất vả ngoài đời nhưng trở về nhà ngày nào cũng cảm thấy mình vô dụng, bị coi thường, bị so sánh và phủ nhận thì dần dần phần kết nối bên trong sẽ đóng lại; tương tự, một người phụ nữ sống cạnh người đàn ông dùng tiền bạc hay quyền lực để hạ thấp mình cũng sẽ đóng lại. Quan hệ là nơi hệ thần kinh hai con người liên tục đọc tín hiệu an toàn hay nguy hiểm từ nhau, và sự khinh miệt là một trong những thứ ăn mòn kết nối mạnh nhất, bất kể người phát ra là nam hay nữ.

Tình dục cũng nằm trong câu chuyện ấy nhưng sâu hơn rất nhiều so với “đàn ông ham sex”. Testosterone và hệ thống tưởng thưởng góp phần làm ham muốn tình dục ở nhiều đàn ông mạnh và trực tiếp hơn, nhưng cùng một hành vi tình dục có thể phục vụ rất nhiều nhu cầu tâm lý khác nhau. Có người tìm sự gần gũi. Có người tìm giải tỏa căng thẳng. Có người muốn cảm thấy mình được khao khát. Có người đang dùng tình dục để gây tê cảm giác cô đơn. Có người liên tục chinh phục phụ nữ để chứng minh nam tính vì sâu bên trong luôn cảm thấy mình chưa đủ. Nếu không nhìn được cái gốc, người ta dễ gọi tất cả là bản năng rồi đầu hàng bản năng. Nhưng bản năng chỉ tạo ra thôi thúc; cách một người sống với thôi thúc ấy mới nói lên mức độ trưởng thành của họ. Một người đàn ông có thể có ham muốn rất mạnh mà vẫn yêu sâu, chung thủy và sáng tạo, bởi anh ta nhìn thấy năng lượng đang xuất hiện mà không bắt buộc phải hành động theo mọi thứ cơ thể và tâm trí gợi ý.

Đi sâu hơn nữa sẽ thấy điều đàn ông tìm trong phụ nữ cũng thay đổi theo mức độ trưởng thành của chính họ. Khi còn rất thiếu, anh ta dễ tìm một người để làm mình cảm thấy lớn hơn: người ngưỡng mộ mình, cần mình, phụ thuộc vào mình, làm mình thấy mình là người cứu rỗi. Khi nội tâm bắt đầu trưởng thành, nhu cầu ấy giảm xuống; người phụ nữ mạnh không còn là mối đe dọa, người phụ nữ độc lập cũng không làm anh ta cảm thấy mình “không còn tác dụng”, bởi giá trị của anh ta không còn phụ thuộc vào việc người khác phải yếu để mình được mạnh. Lúc ấy thứ hấp dẫn hơn rất nhiều là sự bình an, chân thật, trí tuệ, nữ tính tự nhiên, khả năng kết nối và một người có đời sống của riêng mình. Anh ta không cần một người phụ nữ để hoàn thành mình, cũng không muốn hoàn thành cô ấy; hai con người gặp nhau vì ở cạnh nhau có thể sống thật hơn chứ không phải diễn đúng vai hơn.

Điều này cũng giải thích có những người đàn ông sở hữu gần như mọi thứ xã hội bảo đàn ông nên có: tiền, xe, nhà, địa vị, phụ nữ đẹp, sự ngưỡng mộ mà vẫn không yên. Bởi những thứ ấy có thể thỏa mãn cái tôi về người đàn ông, nhưng không nhất thiết chạm được vào chính con người. Cái tôi nói “thêm nữa”, bởi nó tồn tại bằng so sánh: giàu rồi nhìn người giàu hơn, đẹp rồi muốn đẹp hơn, chinh phục được người này rồi đối tượng khác trở thành phần thưởng mới. Hệ thống dopamine đặc biệt giỏi thúc đẩy con người đi tìm phần thưởng tiếp theo, còn khả năng thích nghi khiến điều từng làm mình phấn khích nhanh chóng trở thành bình thường; nếu không nhận ra chuyển động ấy, người đàn ông có thể dành cả đời chạy rất nhanh mà vẫn không biết mình đang chạy về đâu.

Ở tầng bản năng, anh ta muốn sống, sinh tồn, tình dục, địa vị, nguồn lực và sự thuộc về. Ở tầng tâm lý, anh ta muốn được công nhận, được tôn trọng, được yêu, được thấy mình có năng lực và có ý nghĩa. Ở tầng sâu hơn nữa, sau khi đã đi đủ xa qua những thứ ấy, rất nhiều người đàn ông bắt đầu nhận ra thứ mình muốn từ đầu chưa chắc là thêm một người phụ nữ, thêm một con số trong tài khoản hay thêm một chiến thắng. Anh ta muốn được thôi chiến đấu với chính mình, muốn có một nơi không cần chứng minh, muốn được im lặng mà không bị hiểu là lạnh lùng, muốn yếu một lúc mà không mất đi phẩm giá. Muốn làm điều lớn nhưng không phải dùng thành tựu để chữa cảm giác vô giá trị. Muốn yêu một người mà không phải sở hữu người ấy. Muốn tình dục mà không bị dục vọng điều khiển. Muốn có tiền nhưng không phải trở thành nô lệ của tiền. Muốn mạnh mà vẫn giữ được phần mềm bên trong.
Muốn bước ra ngoài thế giới bằng năng lượng dương rất lớn rồi vẫn có thể trở về nơi phần âm trong mình được nghỉ ngơi.

Một người đàn ông chưa hiểu chính mình sẽ đi tìm tất cả những điều ấy ở bên ngoài. Anh ta muốn phụ nữ làm mình bình an, tiền làm mình tự do, thành công làm mình có giá trị, quyền lực làm mình an toàn, tình dục làm mình cảm thấy sống; và thế là cả thế giới phải làm việc để chữa một khoảng trống mà anh ta chưa từng chịu ngồi xuống nhìn. Khi bắt đầu tỉnh, anh ta mới thấy người phụ nữ không được sinh ra để trị liệu cho mình, con cái không được sinh ra để tiếp nối cái tôi của mình, tiền không được sinh ra để chứng minh mình hơn người khác, công việc cũng không cần trở thành nơi chạy trốn cảm xúc. Từ đó những thứ ấy vẫn còn, nhưng chúng trở lại đúng vị trí: người phụ nữ là người đồng hành, tiền là công cụ, công việc là nơi tạo giá trị, tình dục là một phần của đời sống, gia đình là nơi cùng sống chứ không phải sân khấu để đóng vai người đàn ông thành đạt.

Và tầng cuối cùng không còn thuộc riêng đàn ông nữa. Khi đi xuyên qua nam tính, nữ tính, hormone, tuổi thơ, địa vị, dục vọng, sự công nhận và tất cả những vai trò xã hội, ở dưới cùng vẫn là một con người muốn được sống mà không bị chia cắt khỏi chính mình. Một người muốn yêu mà không sợ, muốn hành động mà không phải chứng minh, muốn được gần gũi mà không sở hữu, muốn tạo ra nhưng cũng biết dừng, muốn mạnh khi cần mạnh và mềm khi cần mềm.

Cho nên nếu một người phụ nữ hỏi “đàn ông thực sự muốn gì để tôi có thể cho anh ấy?”, câu hỏi ấy vẫn còn thiếu một nửa.
Câu hỏi sâu hơn là: Người đàn ông này đang sống từ sự đủ đầy hay từ một khoảng thiếu nào đó, và mình đang yêu con người thật của anh ấy hay đang cố trở thành thứ anh ấy thiếu?

Bởi nếu một người luôn phải biến mình thành dịu dàng hơn, yếu hơn, đẹp hơn, dễ chịu hơn, gợi cảm hơn, ngoan hơn, ít thành công hơn hay ngưỡng mộ hơn để giữ một người đàn ông, thì đó chưa phải hiểu đàn ông. Đó là bắt đầu đánh mất mình để phục vụ những phần chưa được nhìn thấy của anh ấy.

Còn khi hai người đều nhìn được chính mình, điều đàn ông thật sự muốn và điều phụ nữ thật sự muốn cuối cùng lại gặp nhau ở một nơi:
được nhìn thấy như mình đang là, được tôn trọng, được tự do, được yêu mà không bị sử dụng để lấp đầy một khoảng trống của người kia.
Đến đó, đàn ông không còn là một bí ẩn để phụ nữ phải học cách “giữ”. Anh ấy chỉ là một con người khác đang học cách trở về với chính mình.

Đọc viết xong thấy mình :))))

Leave a Comment