“Kết hôn”

Giờ đây tôi chỉ nói miệng thôi vì trước giờ tôi chưa từng có gia đình. Sao tôi lại không lập gia đình? Hãy nhìn vào từ “kết hôn”. Tôi biết nó nghĩa là gì. “Kết hôn” là gì? Là một sự “gắn kết”: Nếu ai đó lấy dây thừng và quấn lại quanh các vị khi các vị ngồi đây, thì sẽ thế nào? Việc đó được gọi là “gắn kết”. Dù thế nào, “gắn kết” đều giống như thế. Có một vòng hạn chế. Đàn ông sống trong vòng hạn chế của mình, đàn bà sống trong vòng hạn chế của mình.

Khi tôi đọc cái từ “kết hôn” này… đó là một từ nặng nề. Từ này không phải là một thứ tầm thường, nó là một kẻ sát nhân thật sự. Từ “kết” là biểu tượng khổ đau. Các vị không thể đi đâu, các vị phải ở lại trong cái vòng hạn chế của mình.

Từ “kết hôn” này báo hiệu sự hỗn loạn, nó không đáng với các phiền muộn. Vì cái từ này mà tôi có thể thọ giới và không hoàn tục. “Kết hôn” rất kinh khủng. Các vị bị mắc kẹt, không thể đi đâu. Nhiều vấn đề với con, với tiền và mọi thứ khác. Nhưng các vị có thể đi đâu? Các vị đã bị trói. Có con, có rất nhiều cuộc cãi cọ suốt đến ngày các vị chết, và chẳng còn nơi nào khác để đi dù khổ đến thế nào. Lệ tuôn ra và cứ thế tuôn ra. Lệ sẽ chẳng bao giờ hết với cái “kết hôn” này, các vị nhé. Nếu không kết hôn, các vị có thể hết đổ lệ, không thì không thể khác.

Ajahn Chah
Đường về
Thiên Lương dịch

Leave a Comment